Hôm nay ngày 20 tháng 10, đi làm mà lòng nặng trĩu chả thấy vui gì cả.
Mình đang phải theo một dự án củ chuối, tiền dự án thì lớn mà sếp thì không
chịu đầu tư tiền để thuê nhân sự , sếp lại đi thuê mấy em sinh viên chưa ra trường
về code app và làm giải pháp. Sếp không biết được rằng phần mềm muốn phát triển
tốt thì việc tiên quyết đầu tiên là phải có giải pháp tốt. Tiếc là em sinh viên
làm giải pháp kia chỉ được cái chem gió giỏi chứ có làm được điều gì tốt đâu,
thấy em suốt ngày chỉ xem Youtube với lướt Facebook trong giờ làm việc, sếp hỏi
gì, hay khách hàng bảo gì em cũng vâng ạ, chiều nay em up ạ mà em không hề trao
đổi và ước lượng lượng thời gian công việc với toàn đội đến khi phải up phần mềm
lên Store thì lỗi bung bét, xong sếp chê là nó dùng, sếp chửi phần mềm khó dùng
rồi đủ các lời chửi khác. Mỗi lần sếp chửi như thế mình có cảm tưởng như sếp
đang chửi tester duy nhất là mình, mình buồn quá cơ. Hệ thông tự nhiên lăn ra bị
lỗi do anh làm hệ thống không để ý thời hạn chứng chỉ mã hóa sếp cũng chửi
mình, chị hành chính làm hợp đồng đăng ký brandname bị lỗi nên hệ thống gửi tin
bị lỗi ở đầu mã Vina sếp cũng chửi mình, giải pháp và thiết kế không chuẩn dẫn
đến phần mềm khó sử dụng, sếp cũng chửi mình. Sếp chửi mọi lúc mọi nơi mọi thời
điểm, có những hôm 3h đêm sếp vẫn chửi, rồi sáng ngày ra mình bị hoảng loạn bởi
âm thanh báo whashup trên điện thoại, vì mình chưa cần mở là biết chắc là tin
nhắn sếp chửi trên group rồi, mình phải làm việc xuyên ngày xuyên đêm, con khóc
mình cũng chả được bế con đổi lại là suốt ngày bị ăn chửi, bị trừ lương. Sếp ơi
sao sếp không hiểu cho những đóng góp và cống hiến của em chả nhẽ em phải ra
đi. Sếp không biết rằng em ở lại là vì em cảm thấy mình cần có trách nhiệm với
những dự án mà em đang dang dở nên em không ra đi ah sếp. Em ước sếp sẽ tuyển
được những nhân sự tốt hơn, sẽ đầu tư hơn để cho phần mềm phát triển tốt hơn.
Quan trọng hơn tất cả em ước em trúng viettlot chiều nay để em không phải
đi làm thuê cho ai nữa, không phải để ý đến sắc mặt hay thái độ của ai nữa,
không phải đi dưới cơn mưa mỗi buổi sáng trên đường đến công ty nữa, sẽ không
phải về muộn để con em ở nhà khóc vì nhớ mẹ nữa, sẽ có thời gian ở bên cạnh bố
mẹ em hơn nữa, sẽ chăm sóc chồng em tốt hơn nữa, Ôi ước mơ chỉ là mơ ước.
Tản mạn ngành kiểm thử...!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét